Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, nhọc nhằn, hằng ngày phải rong ruổi khắp Sài Gòn để nhặt ve chai kiếm tiền, bà Hồng (tên thật là Nguyễn Thị Hằng, 58 tuổi) vẫn không bao giờ bỏ rơi con gái mắc bệnh Down của mình. Đối với bà, dẫu rong ruổi, bôn ba khổ cực cách mấy cũng được, nhưng bà chỉ mong con gái của mình luôn khỏe mạnh và bình an.

Bà Hồng và con gái của mình là Trần Thị Nga ngày nào cũng rong ruổi khắp các nẻo đường ở Sài Gòn trên chiếc xe đạp cũ mèm để làm việc: nhặt ve chai. Những ai đi ngang cầu Calmette, đoạn hướng về Bến Vân Đồn (Q.4, Tp. HCM) đều sẽ thấy bà Hồng cùng con gái của mình. Bao ve chai máng bên xe dần đầy lên cũng là thời điểm nắng bắt đầu gay gắt.

Câu chuyện sinh bé Nga

Bà Hồng mang thai bé Nga ở tuổi 40. Trước giai đoạn chuyển dạ, chồng bà mất vì bệnh tật. Khi bé Nga chào đời, bác sĩ dặn dò bà phải nuôi bé thật kỹ lưỡng, lúc này bà chỉ nghĩ con mình khó ăn uống. Thế nhưng vài năm sau, bé Nga có dấu hiệu bất thường với chiếc đầu phình to, mắt lồi, nói chuyện khó khăn. Lúc này, bà mới phát hiện ra bé Nga mắc bệnh Down.

Cô con gái mắc bệnh down theo mẹ rong ruổi nhặt ve chai khắp Sài Gòn. (Nguồn thanhnien.vn)

Bà Nga trải lòng: “Tôi sinh khó, phải sinh mổ ở Từ Dũ, rồi đâu có tiền đâu mà đóng viện phí để ẵm em bé ra. Lúc đó tôi còn tính bỏ nó vô giỏ xách xách ra nữa. May sao nhiều người biết hoàn cảnh nên giúp chút ít cho mẹ con”.

Căn bệnh này khiến bé Nga phải chịu những cơn đau ốm triền miên, thường xuyên nhập viên. Bác sĩ dặn bà Hồng khi cô bé bệnh là phải đưa vào bệnh viên, vì uống thuốc nhiều sẽ không tốt. Bà Hồng nói: “Trầy trật vậy mà tôi nuôi giờ nó nặng hơn tôi luôn rồi. Chở nó muốn hụt hơi”, sau đó bà cười. Cô bé thấy mẹ cười, cũng khúc khích cười theo.

Hoàn cảnh khó khăn của bà Nga
Bà Hồng và bé Nga nghỉ ngơi ở chân cầu Calmette, đến tối lại tiếp tục mưu sinh. (Nguồn thanhnien.vn)

Bà Hồng chia sẻ, ngày xưa vì hoàn cảnh khó khăn, bố mẹ bệnh tật nên phải bán căn nhà của gia đình ở Q.4. Sau đó bà lấy chồng, hai vợ chồng thuê nhà hết chỗ này đến chỗ khác, làm đủ nghề để kiếm sống. Bà sinh ra một cô con gái, nhưng người chồng ngày đêm rượu chè rồi bỏ đi mất. Bà nghẹn ngào nói: "Tôi gửi con bé cho một người bà con nuôi khi họ ngỏ ý, vì tôi không lo được cho nó…”.

Sau lần đó, khi đến với người chồng sau, bà sinh được bé Nga, bà Hồng dặn lòng không bao giờ bỏ con, dù xảy ra chuyện gì đi chăng nữa. Thế nhưng, chồng bà mất trên chiếc xích lô trong một đêm mưa gió lúc chưa kịp nhìn thấy bé Nga chào đời. Bé Nga sinh ra không phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác. Một mình bà Hồng phải chạy vạy, mưu sinh bằng đủ nghề để chăm con.

Bà Hồng chăm sóc cho bữa ăn của bé Nga. (Nguồn thanhnien.vn)

Bà Hồng nghẹn ngào trải lòng: “Có người biết con bé bệnh, kêu tôi thôi cho đi cho rồi. Nếu cần thì họ giới thiệu cho những người nước ngoài cần con nuôi, tôi sẽ được một số tiền. Nhưng tôi nhất định không chịu, mình đẻ mình đứt từng khúc ruột, trong khi mình chỉ còn một mình, có con bé thủ thỉ vẫn vui. Nó thấy thương lắm, mẹ dạy gì nghe đó”.

Rong ruổi khắp mọi nơi bán ve chai, bán máu nuôi con

Có một lần vì bé Nga bệnh suốt, cứ nhập viện, thuốc thang như cơm bữa, bà Nga phải đi bán máu để kiếm tiền nuôi con. Bà kể lại: “Một lần tôi nghe người ta nói muốn có tiền nhanh thì đi bán máu cho bệnh viện đi. Tôi lật đật bế con bé đi thử. Đến chỗ, họ thấy tôi có con nhỏ, họ đâu có chịu mua. Tôi đành về, cố gắng đi bán vé số, nhặt ve chai…”. Vài lần không có tiền đóng viện phí, bà Hồng còn bỏ bé vào giỏ xách để lén đưa bé trốn viện.

Thấy bà Hồng nghẹn ngào, bé Nga cũng khóc theo. (Nguồn thanhnien.vn)

Đến năm 10 tuổi, bé Nga vẫn không thể đi đứng bình thường được. Giọng bà Hồng nghẹn ngào kể lại: “Nó mới tự đi được mấy năm nay thôi, chứ hồi trước tôi ẵm bồng nó không. Ngày nào cũng thủ thỉ với nó, kêu nó ráng tự đi chứ mẹ ẵm hết nổi rồi. Vậy là nó ráng đi, dù tới giờ cũng còn té lên té xuống. Nhiều lần tôi khóc, nó lau nước mắt hỏi “mẹ khóc hả”, rồi nó khóc theo. Vậy là tôi đành cười, vì để nó khóc là nó sẽ bệnh”.

Khi bà Hồng chở bé Nga đi bán ve chai, thỉnh thoảng, bé Nga nói một vài câu vu vơ hoặc “ú ớ” những âm thanh vô nghĩa. Thế nhưng bà Hồng vẫn vui vẻ đáp lại. Càng về trưa, em càng trở nên đờ đần. Lúc này, bà Nga đạp xe trở về bỏ ve chai ở vựa, rồi đến chân cầu cho bé nghỉ ngơi.

Thỉnh thoảng, bé Nga vẫn hay cười vu vơ. (Nguồn thanhnien.vn)

Bà Hồng chia sẻ: “Ban ngày người ta đập ve chai rầm rầm, không có ở được. Con bé nghe tiếng động lớn là nó sẽ nhức đầu la hét, mà cũng không bỏ nó được nên tôi mang nó theo. Đến tối mới về đó xin người ta nghỉ tạm, còn ban ngày chỉ ở ngoài đường thôi. Nhưng được cái con bé ngoan lắm”.

Có những mảnh đời nghèo khổ như vậy, khó khăn cứ chồng chéo lên vai họ hằng ngày. Chẳng biết hai mảnh đời bất hạnh này rồi sẽ đi về đâu, chỉ mong sau những bôn ba khổ cực, may mắn lại mỉm cười với bà Hồng và bé Nga.

Theo thanhnien.vn